[Nhớ Ra] _ 21.

Nhớ Ra Tên Tôi Chưa?

Mạn Mạn Hà Kỳ Đa.

Thể loại: dương quang (động vật) ăn thịt công x thẹn thùng (động vật) ăn cỏ thụ, vườn trường, thanh mai trúc mã, ngọt ngào/ chữa khỏi hệ, có chút hiện thực hướng, 1×1, HE.

Biên dịch: Cua Bể

Chỉnh sửa: Seven Oxox

21.

Hai người cứ ngồi đó. Đến tận khi mặt Hải Tú hết đỏ, Phong Phi mới nhìn đồng hồ, nói: “Về chưa?”

Sắp 10 giờ rồi, Hải Tú cũng muốn về nhà. Cậu nhìn nhìn xung quanh, thấy mọi người vẫn đang chơi vui vẻ thì nhỏ giọng nói với Phong Phi: “Mình đi về có sao không? Có cần nói với mọi người một tiếng không?”

“Khỏi.” Phong Phi đầy kinh nghiệm nói: “Bọn nó đang vui, quấy rầy làm gì. Hơn nữa, tôi mà nói phải về thì thể nào chúng cũng bắt tôi uống vài ly. Nhanh đi thôi, giờ mọi người đang không để ý.”

Hắn đi ra trước, mấy phút sau Hải Tú mới ra theo. Cả hai sóng bước trên hành lang, lặng lẽ xuống lầu.

“Mặc ấm vào.” Phong Phi lấy khăn choàng quàng lên cổ Hải Tú, “Ở ngoài lạnh lắm.”

Hai người chỉnh lại quần áo rồi ra ngoài. May là khu này khá sầm uất nên đón xe rất dễ, chưa đầy một phút đã đón được xe. Đợi tài xế chở bọn họ qua tận hai con đường, Phong Phi mới lấy máy ra gọi cho Hà Hạo, nói hắn và Hải Tú đi về rồi. Đầu bên kia lập tức oán trách than thở, nhưng hắn chỉ cười cười cúp máy.

“Cậu mệt không?” Mu bàn tay hắn chạm lên mặt cậu, “Sao mặt vẫn đỏ thế?”

Hải Tú lúng túng, xấu hổ không dám nói – nãy giờ trong đầu cậu vẫn toàn là cảnh tượng Phong Phi hôn mình thôi.

“Tay có lạnh không?”

Phong Phi rất tự nhiên cầm tay Hải Tú lên chà xát, tiện thể xem mạch đập của cậu… Vẫn đập bình thường.

Hiện giờ, Phong Phi hài lòng lắm. Vừa nãy tiếp xúc với nhiều người như vậy mà Hải Tú vẫn ổn, không hề có biểu hiện lo âu nào. Tuy hắn luôn che chắn và không để ai tiếp xúc trực tiếp với cậu, nhưng như vậy đã tiến bộ lắm rồi. Ít nhất là – Hải Tú không còn tỏ ra chống đối việc “giao lưu với người khác” nữa.

Chuyện này không thể gấp gáp được, mà phải tiến hành từng bước một. Tình hình trước mắt cho thấy – mọi chuyện đang rất thuận lợi.

Phong Phi rất hào hứng.

Hắn nhéo lỗ tai hồng hồng của cậu, cười nói: “Hôm nay cậu biểu hiện tốt lắm, tôi sẽ thưởng cho cậu.”

Hải Tú vẫn đang thất thần, nghe hắn nói mới ngẩn ra: “Biểu… Biểu hiện gì cơ?”

“Tất cả.” Phong Phi cười nói, “Cậu muốn tôi thưởng gì? Không phải lúc thành tích của tôi có tiến bộ, cậu đã thưởng cho tôi sao?” Dù chỉ là một đống sách đi nữa….

Đôi môi Hải Tú mấp máy, muốn nói lại thôi.

Phong Phi nhíu mày: “Sao vậy? Nói đi.”

Hải Tú tránh ánh mắt hắn, lắc đầu nói nhỏ: “Tớ hơi mệt, không… không suy nghĩ được.”

“Nửa tiếng nữa là đến nhà rồi.” Hắn cũng biết cậu đang mệt, vì bình thường cậu đều ngủ trước 10 giờ. Hắn ôm eo cậu kéo lại gần, “Mệt thì dựa vào tôi ngủ một lát đi.”

Hải Tú “Ừ” một tiếng, nhẹ nhàng dựa lên bờ vai Phong Phi, nhắm mắt lại.

Khi Phong Phi quay ra ngoài nhìn cảnh đêm, Hải Tú lại cẩn thận mở mắt ra, lén nhìn gò má hắn.

Vừa rồi là cậu ngại nói, chứ nếu như phải thưởng… Cậu chỉ muốn Phong Phi hôn hôn mình thôi.

Suýt nữa là Hải Tú đã lỡ miệng nói thẳng, giờ nghĩ lại mà vẫn hồi hộp đây. Không biết dạo này mình bị gì mà lại lớn gan đến thế – Hải Tú âm thầm khinh bỉ bản thân, thật sự quá… trác táng mà.

Cậu lẳng lặng sờ túi áo khoác – bên trong là một lá bài tây.

Là lá bài lúc nãy Phong Phi đã hôn – một lá ách cơ đỏ*. Lúc nãy, cậu đã thừa dịp Phong Phi ra ngoài trước để lén lấy lá bài đem theo.

Trong lòng Hải Tú lặng lẽ cầu nguyện, mong mọi người đừng có nổi hứng chơi bài Tây. Nếu có chơi mà phát hiện mất một lá đi chăng nữa, cũng đừng…..trăm triệu lần đừng nói với Phong Phi.

Cậu nhẹ nhàng vỗ vỗ lá bài trong túi, đầu ngón tay hơi nóng lên.

Phong Phi… Phong Phi đã hôn nó đó! Cậu muốn lén mang về làm đồ đánh dấu sách hoặc kẹp vào sách tiếng Nhật của mình.

Cậu cảm thấy Phong Phi lợi hại lắm, cái gì cũng biết, chuyện gì cũng hiểu. Hải Tú hạnh phúc nhắm mắt lại, trong lòng cảm thán cả ngàn lần – mình thật may mắn mới gặp được Phong Phi.

Suy nghĩ vẩn vơ một hồi, cậu liền ngủ mất.

Gần đến nhà, Phong Phi mới gọi cậu dậy: “Dậy đi, chỉnh quần áo lại đàng hoàng, sắp tới rồi.”

Hải Tú không ngờ mình ngủ thật, thẹn thùng vội xin lỗi: “Tớ đè cậu nãy giờ sao? Tớ… Tớ ngủ quên mất.”

“Cậu bé xíu thế kia mà đòi đè ai?” Phong Phi móc tiền ra trả, dặn dò Hải Tú, “Không nghe tôi nói hả? Mặc kín vô.”

Hải Tú trả cái khăn choàng cho Phong Phi: “Của cậu này…”

Hắn không thèm nghe đã quấn cái khăn lên cổ cậu.

Hai người xuống xe, sửng sốt nhìn căn nhà trước mắt.

“Lúc chúng ta ra ngoài…” Phong Phi cảnh giác nhìn ngôi nhà, vô thức che trước người Hải Tú, “Tôi có quên tắt đèn không…”

Hải Tú nhìn đèn đóm sáng trưng trong phòng khách, lòng không khỏi lo lắng. Cơn buồn ngủ của cậu bay biến hết, nhỏ giọng nói: “Tắt rồi, tớ… tớ chắc chắn cậu tắt rồi.”

Phong Phi nhíu mày, kéo Hải Tú đi về phía một căn nhà khác.

Đi khoảng 50 mét thì hắn lấy điện thoại ra gọi về nhà.

Là mẹ của hắn – Lữ Hạo Lị bắt máy.

Cuối cùng Phong Phi cũng thở phào, dở khóc dở cười nói: “Sao mẹ lại về lúc này? Đã vậy còn không nói với con, nhìn đèn sáng trưng trong nhà mà con sợ muốn chết.”

Lữ Hạo Lị ngạc nhiên: “Mẹ về lúc nào cũng phải báo cho con sao?”

Phong Phi cười nói: “Chưa nói với mẹ, bạn con đến nhà chơi.”

Cô hỏi: “Nam hay nữ?”

Hắn khẽ cười: “Nam.”

Cô không thể hiểu nổi: “Vậy sao hai đứa còn không đi vào?”

Phong Phi nói thêm vài câu rồi cúp máy, nhìn sang Hải Tú: “Tôi… Mẹ tôi đang ở nhà, vào nhà chào hỏi nhé? Cậu đừng sợ, mẹ tôi hiền lắm.”

“Tớ… tớ không sợ cô..” Hải Tú hơi hồi hộp, “Tớ sợ…”

Sợ không thể nói chuyện rành mạch, không thể để mẹ cậu thích tớ như mẹ tớ thích cậu được.

Hải Tú cực kỳ cực kỳ mong mình có thể gây ấn tượng tốt với người nhà Phong Phi. Trước đây, cậu còn suy nghĩ xem nên giới thiệu bản thân như thế nào; nhưng bây giờ… Hải Tú nhìn lại mình, càng nghĩ càng thấy – bây giờ mà gặp mặt là hỏng bét hết.

Ngược lại với cậu, Phong Phi không hề gặp rắc rồi gì. Hắn chỉ lo cậu thấy người khác sẽ trở nên hồi hộp, đành nửa dỗ nửa khuyên, kéo cậu vào nhà.

“Chào… Cháu chào cô.” Hải Tú không muốn mẹ Phong Phi biết cậu bị nói lắp, liền cố gắng nói chậm lại: “Cháu là Hải Tú, là bạn.. bạn học của Phong Phi.”

Lữ Hạo Lị đang sắp xếp lại hồ sơ, thấy hai đứa đi vào thì để hồ sơ xuống. Cô nhìn Hải Tú, hai mắt sáng lên, bật cười nói: “Trời ạ, con nhà ai mà điềm đạm đáng yêu thế này?”

Phong Phi biết mẹ mình thích cậu rồi thì không lo lắng nữa, đặt gọn gàng bọc sách của Hải Tú và đồ đạc hai người mua lúc nãy lên bàn trà trước sô pha.

Lữ Hạo Lị “soi” Hải Tú từ trên xuống dưới, rất là lộ liễu, để ý đến cả đôi giày sạch sẽ và hai lỗ tai đỏ ửng của cậu. Cô lại gần, cười nói: “Cô cứ tưởng cháu là thành viên trong đội bóng rổ của Phong Phi chứ. Vừa nãy cô không nghe rõ, cháu tên gì?”

Hải Tú mỉm cười, nói lớn hơn: “Là Hải Tú ạ, Hải trong đại dương, Tú trong xinh đẹp.”

Dường như cô nhớ ra gì đó: “À, cô nhớ rồi… Ôi trí nhớ của tôi… Phong Phi đã từng nói với cô về con, nó nói con giúp nó nhiều lắm.”

Hải Tú vội vàng lắc đầu: “Không đâu ạ, cậu ấy giúp cháu nhiều hơn…”

“Cô đã xem kết quả học tập tháng trước của nó rồi.” Trong mắt Lữ Hạo Lị hiện lên ý cười, “Nhờ cháu nên lần đâu tiên nó mới thi tốt như thế đấy.”

Phong Phi bổ sung thêm: “Cậu ấy đứng nhất lớp đấy, con gọi cậu ấy đến dạy thêm cho con.”

“Sao con lại làm phiền bạn thế.” Lữ Hạo Lị trách Phong Phi, đoạn quay đầu cười với Hải Tú: “Phong Phi nó không nói trước với cô, cô không biết, không thì cô đã ở nhà đãi cháu mấy món ngon rồi.”

Hải Tú vội vàng từ chối: “Cô đừng khách sáo ạ.”

“Khách sáo gì chứ, cô muốn cảm ơn cháu mà.”  Lữ Hạo Lị lắc đầu cười, “Cô với ba nó rất bận, nên không có thời gian quản nó, nhờ cháu cả đấy.”

Lữ Hạo Lị nhìn đồng hồ, muốn trò chuyện với Hải Tú thêm mấy câu nữa nhưng lại không có nhiều thời gian; đành phải nói: “Cháu muốn ăn gì thì cứ bảo Phong Phi mua cho, đừng khách sáo nhé, cứ coi đây là nhà mình. Cô phải đến công ty rồi, hai đứa đi nghỉ sớm đi.”

Cô xoa đầu cậu rồi nhanh chóng thu dọn văn kiện, dặn dò Phong Phi: “Đừng ngủ muộn quá! Mẹ vừa nấu nồi súp, sáng mai dậy hai đứa ăn đi. Nhớ chăm sóc bạn con cho tốt, ngủ sớm dậy sớm, mẹ đi đây.”

Phong Phi đứng dậy cầm túi cho mẹ, cười nói: “Mẹ vẫn lo cho con?”

Lữ Hạo Lị nhìn đứa con trai cao hơn mình cả cái đầu, ánh mắt thoáng vẻ hổ thẹn, cầm túi cười nói: “Yên tâm, nhớ lời mẹ, hai đứa chơi với nhau đừng tranh cãi, đừng ăn hiếp người ta.”

Cô vội vàng ra ngoài, đoạn quay lại nói với Hải Tú: “Hôm nay cô vội quá, có cơ hội cô nhất định sẽ mời con một bữa thật ngon! Cô đi trước nhé!”

Hải Tú lập tức vâng dạ, cùng Phong Phi tiễn Lữ Hạo Lị ra cửa.

Cô đã đi một lúc lâu mà cậu vẫn chưa kịp định thần, ngắc ngứ nói: “Mẹ cậu… đi nhanh vậy?”

Phong Phi đã quen rồi, gật đầu nói: “Ừ, ba mẹ tôi rất ít khi về đây. Thật ra họ cũng có nhà gần công ty, nhưng lại nằm trong khu vực tổng công ty, tôi ra vào rất phiền phức. Chỗ đó cũng xa trường học, nên tôi muốn ở bên đây hơn.”

Hải Tú gật đầu, nói nhỏ: “Mẹ cậu đẹp quá…”

Phong Phi nhíu mày: “Nói thừa, bộ cậu không biết đó là mẹ ai hả?”

Hải Tú vẫn hơi bất an, liền hỏi lại: “Tớ… Lúc nãy tớ…”

“Làm cho người khác vô cùng yêu thích.” Phong Phi mỉm cười trấn an Hải Tú, “Không nhận ra mẹ tôi thích cậu lắm hả?”

Cậu an tâm hơn nhiều, thở phào: “Sợ.. Sợ muốn chết.”

Phong Phi đáp lại đầy ẩn ý: “Đừng sợ, sau này cậu muốn gặp cũng khó.”

Cậu chẳng hiểu gì cả: “Là.. là sao?”

Hắn nhìn đồng hồ,  nói: “Cậu đi rửa mặt đi, lát nữa tôi kể cho nghe.”

“Ý cậu là… Ba mẹ cậu sắp ra nước ngoài?” Hải Tú nằm nhoài trên giường, ngạc nhiên mở to mắt, “Vì…Vì sao?”

Phong Phi kéo cao cái chăn đắp trên người Hải Tú, chậm rãi nói: “Nhiều nguyên nhân lắm, từ mấy năm trước ba mẹ tôi đã bắt đầu xử lý chuyện quốc tịch rồi. Lúc đó chỉ là để tiện cho công tác, nhưng sau này trọng tâm công việc không còn ở đây nữa, ba mẹ lại nhiều việc, phải bay tới bay lui rất khổ, còn hay bị trễ nữa. Nếu không phải do tôi vẫn chưa vào đại học, thì chắc hai người họ đã đi rồi.”

Hải Tú chợt cảm thấy xót xa: “Vậy cậu…”

“Không sao đâu.” Phong Phi cười, “Lên đại học rồi phải đi học chỗ khác, cũng không thường xuyên gặp được bọn họ, đúng không? Thế nên tôi không trách ba mẹ, hai người đều có cuộc sống riêng của mình. Hơn nữa, bọn họ còn rất thương yêu tôi.”

Hải Tú gật đầu: “Ừ, tớ cũng thấy thế. Dù cô bận rộn như vậy mà vẫn dành thời gian về nhà nói chuyện với cậu…”

“Vậy nên, không có gì phải lo lắng cả.” Phong Phi cười nói, “Biết tại sao tôi nói muốn ở cùng cậu khi lên đại học không? Lúc trước, ba đã nói với tôi là muốn tôi ở với anh trai sau khi bọn họ đi, chị dâu là người tốt, sẽ không thấy tôi phiền phức. Nhưng tôi thấy như vậy không hợp lý chút nào – tôi đâu còn nhỏ nữa.”

Hải Tú hiểu ý Phong Phi, gật đầu nói: “Ừ, bất tiện thật.”

Hắn cười: “Thế nên tôi muốn ở với cậu, cậu có bằng lòng không?”

Cậu nghiêm túc gật đầu.

Phong Phi cười thầm – không uổng công hắn tỏ vẻ đáng thương nửa ngày, cuối cùng cũng định đoạt xong chuyện ở chung của hai đứa.

Hắn quấn kĩ chăn của hai người lại, cười nói: “Ngủ đi, sáng mai còn phải dậy sớm làm bài tập.”


*lá cơ đỏ:

 

Advertisements

5 thoughts on “[Nhớ Ra] _ 21.

  1. MANH THẾ NÀY THÌ LÀM SAO NGƯỜI TA CHỊU NỔI! AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!

    Liked by 1 person

  2. Hải Tú như động vật nhỏ vậy, moe quá là moe. T cá Phong Phi mà biết bộ bài tây thiếu mất 1 lá thể nào cũng cười ngoác mồm cả ngày :v

    Liked by 1 person

Σ( ° △ °|||) ⊙̃.o -_-凸 (⋋▂⋌) ≧▂≦ 凸(¬‿¬)凸 ┌( ಠ‿ಠ)┘ (≧ω≦) o(≧o≦)o ( ̄▿ ̄) ≧▽≦ ≧◡≦ ㄟ(≧◇≦)ㄏ ≧□≦○ (╥﹏╥) ಥ_ಥ ◤(¬‿¬)◥ ლ(¯ロ¯ლ) ╭(╯ε╰)╮ (╯_╰)╭ 囧

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s