[Khí Tử] _ 5.

943869_1645410759058447_2655412140744622792_n

Chương 5

Trời chưa sáng rõ, Higashi đã tỉnh lại , thấy Kori đang nằm ngủ cạnh mình thì vừa kinh ngạc vừa sợ hãi. Không phải là hắn chưa từng ngủ ở chỗ y bao giờ, nhưng đó là chuyện trước khi hắn quen Shou – tính ghen tuông của thằng nhóc kia không nhỏ đâu.

“Kori, dậy đi.” Higashi đẩy đẩy hắn.

Nhập nhèm mở mắt ra, Kori nhìn y, rồi lại nhìn sắc trời bên ngoài, thì thào nói: “Còn sớm mà… Để tôi ngủ thêm lát nữa.”

“Sao anh lại ngủ ở đây?” Higashi đẩy bả vai hắn.

“Không được à? Có phải là lần đầu tiên đâu.” Tiếng lầm bầm lười biếng phát ra từ cổ họng hắn. Không biết đang nghĩ đến cái gì, hắn đột nhiên nói: “Higashi, nướng bánh bông lan cho tôi đi! Lâu lắm không ăn rồi…”

Higashi nghe xong không biết nên khóc hay nên cười – sao tự dưng lại nhắc đến bánh bông lan chứ: “Tôi biết rồi.” Nửa ngày sau thấy Kori vẫn không động đậy, hình như lại thiếp đi rồi, Higashi đành phải gọi tiếp: “Mau dậy đi, Shou vẫn đang ở đây đúng không? Cậu ấy tỉnh lại mà không thấy anh nhất định sẽ tức giận đó.”

Kori rên rỉ một tiếng, chậm rãi ngồi dậy.

Thấy hắn đã tỉnh rồi, Higashi mới xuống giường đi đánh răng rửa mặt. Khi y đi ra, Kori vẫn ngồi ngẩn ở trên giường, làm y không khỏi buồn cười.

“Anh thật sự không định về phòng sao? Vừa cãi nhau với Shou à?”

“Không.” Kori đã tỉnh hẳn, vuốt mặt cào tóc rồi mới xuống giường. Thấy Higashi đang ngồi ngay ngắn trước cái máy tính, hắn dừng lại: “Sao cậu không ngủ thêm chút nữa?”

“Còn nhiều việc phải làm lắm, case này quá gấp.” Higashi thuận miệng trả lời, rít một hơi thuốc.

Kori biết y rất ít khi hút thuốc, chỉ khi nào phải chịu áp lực quá lớn hoặc thiếu ngủ trầm trọng mới hít vài hơi. Hắn đen mặt hỏi: “Việc này khó giải quyết đến thế à?”

Higashi hít sâu một hơi, chậm rãi nhả khói thuốc ra: “Không hẳn, chủ yếu là deadline quá gấp thôi.” Sau làn sương khói, khuôn mặt y như thực như ảo.

“Không phải còn tận mấy ngày nữa sao?” Không hiểu sao, Kori lại cảm thấy hơi khó chịu.

“Là chỉ còn mấy ngày nữa thôi.” Higashi khẽ cười: “Phải làm liên tục hôm nay và ngày mai may ra mới xong được. Đúng rồi, có thể tối nay tôi không về nhà đâu, Kawase – san nói chỗ của anh ấy còn phòng dư.”

“Không được!” Kori từ chối không suy nghĩ.

“Hả?” Higashi ngẩn ra – y không ngờ hắn sẽ phản ứng như vậy.

Lời vừa nói ra, tự Kori cũng thấy ngạc nhiên, nhưng nghĩ tới tối hôm qua… nghĩ tới việc người khác sẽ nhìn thấy khuôn mặt khi ngủ không hề phòng bị của Higashi, hắn liền…

Tuyệt đối không thể đồng ý! Kori nói như ra lệnh: “Hôm nay có muộn thế nào cậu cũng phải về, Shou – chan còn chờ cậu đến mát xa đấy.”

“Tôi biết rồi.” Thì ra là vậy. Khuôn mặt y không để lộ ra bất cứ cảm xúc gì.

Có lẽ Kori cũng thấy mình hơi quá đáng, vô thức giải thích thêm: “Mai Shou đến Kyushu để quay rồi, còn 1 ngày nữa thôi, đành làm phiền cậu vậy.”

“Khách sáo thế làm gì, chẳng giống anh ngày thường chút nào.” Higashi nửa đùa nửa thật cười, lời nói cũng không cứng nhắc như mọi khi.

Tự Kori cũng thấy lời giải thích của mình đúng là thừa – sai bảo Higashi là chuyện đương nhiên, còn cần lý do làm gì! Chẳng biết nói gì nữa, hắn xoay người bỏ đi.

Sáng ra, Shou nổi trận lôi đình. Thì ra nửa đêm hôm qua cậu có tỉnh dậy một lần, không thấy Kori đâu thì biết chắc là hắn tới chỗ Higashi. Nghĩ lại thấy mấy hôm nay mình mải quay phim cũng không có thời gian vui vẻ với Kori, thôi thì để hắn đến chỗ kia giải trí một chút cũng được. Ai dè nhẫn nhịn chờ cả tiếng mà không thấy người về, hẳn là hắn ở lại với Higashi cả đêm rồi – cậu vừa tủi thân vừa tức giận, đi ngủ tiếp.

Tỉnh dậy, thấy Kori đang nằm cạnh mình, Shou lại càng khó chịu – hắn cho rằng mình dễ lừa thế chắc? Ồn ào với Kori một trận, vốn định ngày mai mới đi, kết quả là sáng nay cậu đã hồng hộc xách va li bỏ đi.

Kori cũng hết cách – khuyên mãi không chịu ở lại thì thôi, hắn cũng lười đuổi theo. Cộng thêm với tâm trạng bức bối từ sáng sớm, hắn cứ nằm ườn trên giường, mãi đến trưa mới dậy.

Khi xuống nhà ăn, bữa sáng của hắn đã được chuẩn bị đâu vào đấy. Nhìn chiếc bánh bông lan handmade trên bàn, Kori cảm thấy kỳ lạ – bữa sáng có bao giờ ăn bánh ngọt đâu, mà hắn cũng không thích ăn.

“Asami – san.” Kori gọi Asami tới: “Mang cái bánh này xuống đi.” Ý là sau này đừng làm nó nữa.

Asami lạnh lùng liếc Kori, vẻ mặt như muốn nói – tôi đã bảo mà. Bà đã chăm sóc hắn từ nhỏ tới lớn, nên không kiêng dè hắn như những người hầu khác. Bà mang chiếc bánh đi, một lúc sau thì bưng đĩa sandwich tới, cộp một tiếng đặt trước mặt Kori.

Advertisements

One thought on “[Khí Tử] _ 5.

Σ( ° △ °|||) ⊙̃.o -_-凸 (⋋▂⋌) ≧▂≦ 凸(¬‿¬)凸 ┌( ಠ‿ಠ)┘ (≧ω≦) o(≧o≦)o ( ̄▿ ̄) ≧▽≦ ≧◡≦ ㄟ(≧◇≦)ㄏ ≧□≦○ (╥﹏╥) ಥ_ಥ ◤(¬‿¬)◥ ლ(¯ロ¯ლ) ╭(╯ε╰)╮ (╯_╰)╭ 囧

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s