Mạo Hợp Thần Ly _ Chương 8.

8

Chương 8.

Nụ cười thường xuyên hiện hữu trên khuôn mặt Quý An An đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là biểu cảm đờ đẫn đến chết lặng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Chu Dương.

Hắn không dám nhìn vào mắt cô, bối rối kêu: “An An…”

Thẩm Mặc đẩy Chu Dương ra: “An An, em hiểu làm rồi, thực ra là… Anh nhận được một tin nhắn…”

Đầu óc cậu rối tung lên, cảm thấy mình như nam chính trong mấy phim tình cảm hạng bét, chỉ có thể lắp bắp mấy lời không hề có sức thuyết phục để biện hộ cho bản thân.

Rõ ràng là Quý An An cũng không tin cậu.

“Anh không cần nói gì cả.” Cô lấy thứ gì đó ra khỏi tai mình: “Em đã nghe thấy hết rồi.”

Thẩm Mặc ngẩn người rồi hiểu ra rất nhanh – hẳn là đã có ai đó đặt thiết bị nghe trộm trong này, thậm chí máy quay phim cũng có thể có.

Mà còn ai vào đây nữa? Chỉ có thể là Chu Sở kia thôi.

Cậu ta bày mưu tính kế để Chu Dương và cậu ở cùng nhau chính là để Quý An An biết được chân tướng. Thân là một đứa con hoang vừa nhận tổ quy tông, hẳn là Chu Sở đã sống không dễ chịu gì khi ở Chu gia, nhưng nếu cậu ta có thể phá hỏng đám cưới giữa hai nhà Chu – Quý, khiến Chu Dương mất đi chỗ dựa lớn là Quý gia – thì mọi chuyện sẽ khác đi nhiều lắm.

Quả nhiên, Quý An An lên tiếng: “Em vốn không tin lời em trai anh nói, nhưng không ngờ… Chu Dương, mọi lời anh vừa nói đều là thật sao?”

Cô tiến lên một bước, mặt đối mặt với Chu Dương: “Cho đến giờ, anh vẫn luôn lừa dối tình cảm của em sao?”

Chu Dương lần lữa không đáp.

Mãi đến khi Quý An An hỏi lại lần nữa, hắn mới thở dài một hơi, tháo kính xuống, nhẹ nhàng day mi tâm. Hắn là một người luôn chú trọng thể diện, bây giờ cũng vậy. Đeo kính vào, hắn ngẩng lên nhìn thẳng vào cô, phun ra hai chữ: “Không sai.”

Quý An An lảo đảo chực ngã, mặt cắt không còn giọt máu.

Hai mắt Chu Dương nhìn thấy rõ ràng, nhưng vẫn tiếp tục nói: “Tôi, Chu Dương, từ trước đến nay chưa từng yêu Quý An An.”

Vừa dứt lời, mặt hắn liền ăn một cái tát.

Người đánh là Thẩm Mặc. Cậu lắc lắc tay phải – không ngờ đánh người là một cảm giác sung sướng như vậy, sớm biết thế cậu đã đánh  Chu Dương một trận nhừ tử!

Không để ý đến tiếng kêu đau của hắn, cậu quay lại nắm lấy tay Quý An An, nói: “An An, chuyện này rất phức tạp, chúng ta đi chỗ khác nói chuyện đi.”

Cô lắc đầu, ánh mắt vẫn thẳng tắp nhìn Chu Dương như cũ: “Vì sao lại gạt em?”

Chu Dương bật cười, che lấy mắt phải: “Chuyện này cô phải đi hỏi anh trai bảo bối của cô mới đúng. Nếu không phải vì anh ta dùng hết thủ đoạn để chèn ép tôi, sao tôi có thể ở cùng với cô? Làm sao có thể…. Chia tay Thẩm Mặc chứ?”

Cả người Quý An An run lên, đến giờ cô mới quay sang nhìn Thẩm Mặc: “Anh Thẩm, đến cả anh với anh hai em… cũng là giả?”

Thẩm Mặc không biết phải đáp thế nào mới tốt, chỉ nói: “Ngài Quý đang trên đường đến đây, để ngài ấy giải thích với em đi.”

Quý An An lại không chịu bỏ qua, cố chấp hỏi: “Ban đầu anh với Chu Dương mới là một đôi, phải không?”

Đã đến nước này, Thẩm Mặc thật sự không thể tiếp tục lừa cô, mãi sau mới nói: “Đã là… chuyện từ lâu lắm rồi.”

Cô chớp chớp mắt, một dòng nước chảy xuống từ khóe mi, lăn xuống má. Rồi cô khẽ mỉm cười nhợt nhạt, thầm thì lẩm bẩm: “… Em hiểu rồi.”

Thẩm Mặc vội kêu: “An An…?”

Quý An An hất tay cậu ra, đôi mắt đen láy lạnh băng nhìn thẳng về phía trước, miệng vẫn lẩm nhẩm: “Thì ra tất cả đều là giả…” Vừa nói vừa xoay người, lảo đảo bước ra ngoài.

Thấy tình trạng của cô rất không ổn, Thẩm Mặc muốn chạy theo xem xem thì bị Chu Dương kéo lại. Cậu quay lại trừng hắn, tức giận nói: “Sao cậu có thể ăn nói kiểu đấy với cô ấy chứ?”

Kính của Chu Dương bị đánh đến lệch sang một bên, nhìn qua nhếch nhác vô cùng, cười khổ nói: “Chuyện hôm nay đã thành ra như thế, anh còn biết dỗ cô ấy thế nào? Sớm muộn gì cô ấy cũng biết sự thật thôi, biết sớm còn tốt hơn là bị lừa như trước.”

Thẩm Mặc tức đến nỗi muốn đánh hắn thêm cái nữa, nhưng cậu rất lo cho Quý An An nên không muốn lãng phí thời gian với hắn làm gì, vội hất tay hắn ra, chạy ra ngoài. Không ngờ vì vội quá, cậu lạo thẳng vào người đang chạy vào.

Cậu ngẩng lên – người đến đương nhiên là Quý Minh Hiên. Tuy cậu đã biết anh sẽ tới đây, nhưng khi đối mặt, trong lòng cậu vẫn ngổn ngang trăm mối.

Hơi thở Quý Minh Hiên dồn dập, không biết có phải vì chạy bộ lên tầng 6 hay không. Anh nhìn Thẩm Mặc, rồi lại nhìn Chu Dương trong phòng, trong lòng âm thầm ngạc nhiên, nhưng vẫn không tỏ ra ngoài, chỉ hỏi: “An An đâu?”

Thẩm Mặc không dám giấu anh, thẳng thắn đáp: “Cô Quý đã biết hết rồi.”

“Biết cái gì?”

“Chuyện của em và Chu Dương.”

Sắc mặt anh lập tức trắng bệch, lập tức hỏi: “Giờ em ấy đang ở đâu?”

“Vừa chạy ra ngoài.”

Quý Minh Hiên vội xoay người đuổi theo.

Thẩm Mặc không nhịn được hỏi: “Ngài Quý, lúc trước người nói cho ba mẹ Chu Dương biết về em … là ngài sao?”

Anh hơi khựng lại, không trả lời câu hỏi của cậu, rồi tiếp tục lao ra ngoài.

Cậu vốn định đi theo, nhưng đột nhiên cảm thấy chân như nhũn ra, không còn sức để bước đi.

Cậu sợ phải nghe thấy câu trả lời.

Chuyện đã thành ra như vậy, giờ cậu và Quý Minh Hiên sẽ đi đến đâu?

Thẩm Mặc tựa vào cửa, trong lòng mờ mịt. Đúng lúc này, cậu nghe thấy tiếng kêu thất thanh của Quý Minh Hiên: “An An —!!”

Trái tim Thẩm Mặc như bị cái gì đâm vào khẽ nhói lên, một cảm giác sợ hãi không thành lời bủa vây lấy cậu.

Cậu quay lại nhìn Chu Dương. Hắn cũng đang nhìn cậu.

Bọn họ đều nhìn thấy sự kinh hoàng trong mắt đối phương.

Chu Dương chỉnh chỉnh kính mắt, lẩm bẩm: “Không có chuyện gì đâu. Anh hiểu tính An An, cô ấy sẽ không làm chuyện gì dại dột.” Không biết là đang an ủi Thẩm Mặc hay đang an ủi chính hắn.

Thẩm Mặc vội vàng chạy đi, không ngờ chân cậu như nhũn ra, suýt chút nữa đã ngã quỵ xuống đất, may là có Chu Dương ở đằng sau đỡ  lấy cậu.

Vì vậy, khi họ đuổi tới nơi phát ra tiếng thì cửa thang máy đang đóng lại. Xuyên qua khe hở, Thẩm Mặc chỉ thấy Quý Minh Hiên mặt lạnh như nước đứng đó, ôm lấy Quý An An đã ngất xỉu, khuôn mặt tái nhợt không hề có huyết sắc.

Ngay sau đó, cửa thang máy hoàn toàn đóng lại.

Thẩm Mặc lao đến quá nhanh, suýt nữa đã tông thẳng vào cánh cửa. Lấy lại bình tĩnh, cậu vội vàng nhấn nút xuống tầng. Xung quanh đó còn có vài người đứng hóng chuyện, Chu Dương liền hỏi bọn họ xem chuyện gì vừa xảy ra.

 “Có chuyện gì hả? À, có một cô gái bị ngất xỉu. Nhưng người đàn ông cao cao kia hình như là người nhà của cô ấy, chắc là đưa cổ vào viện rồi.”

Thẩm Mặc chỉ biết sức khỏe của Quý An An không tốt, chứ không ngờ lại nghiêm trọng đến mức này. Cậu càng nôn nóng lại càng thấy thanh máy xuống sao mà chậm thế – đợi đến khi hai người xuống được tầng, Quý Minh Hiên đã lái xe đưa em gái vào viện từ lâu.

Thẩm Mặc cũng lái xe đến đây, nhưng cậu không biết anh đưa Quý An An đi đâu, muốn đuổi theo cũng không có cách.

Chu Dương thì khác, sau khi mượn khách sạn bộ quần áo để thay, trở về dáng vẻ nhã nhặn như xưa, hắn ung dung lấy điện thoại ra gọi: “Phải, là Quý An An… Tra cho tôi xem cô ấy đang ở bệnh viện nào…”

Chuyện lớn như vậy, đương nhiên là bà Chu cũng biết, vội vàng chạy ra từ phòng VIP. Thấy Chu Dương và Thẩm Mặc đứng cùng nhau, bà ngẩn ra, nhưng trên mặt không tỏ thái độ gì, chỉ vẫy vẫy con mình lại đây.

Thẩm Mặc đứng từ xa nhìn thấy Chu Dương nói mấy cậu với bà, rồi bà trở nên vô cùng giận dữ, vung tay lên tát cho hắn một phát.

Hôm nay Chu Dương đã bị mấy người tát, biểu tình trên mặt cực kỳ khó coi, nhìn nhếch nhác vô cùng.

Dạy dỗ con mình xong, bà Chu nhìn về phía Thẩm Mặc – khác với vẻ ngoài thanh tú, ánh mắt của bà lại cực kỳ sắc bén, tựa như có thể cắt nát người đối diện ra.

Có lẽ Thẩm Mặc từng sợ bà, nhưng bây giờ thì cậu chẳng buồn để ý nữa. Đợi nửa giờ thì có người báo lại vị trí của Quý An An, cậu không muốn đi với Chu Dương, liền tự mình lái xe đi.

Trên đường đi, trái tim Thẩm Mặc cứ thấp thỏm.

Cậu không thể quên được tiếng kêu thất thanh kia của Quý Minh Hiên. Trong trí nhớ của cậu, ngài Quý rất ít khi mất kiểm soát như vậy. Anh nói sức khỏe của Quý An An không tốt, rốt cục là không tốt đến mức nào? Đến nỗi bị kích thích sẽ ngất đi sao?

Thẩm Mặc vượt hai lần đèn đỏ mới đến được bệnh viện. Cậu đi tìm mãi, cuối cùng cũng thấy Quý Minh Hiên đang chờ trước cửa phòng cấp cứu. Anh ngồi một mình trên băng ghế, tây trang vốn phẳng phiu nay lại trở nên nhăn nhúm, thoạt nhìn có môt cảm giác mệt mỏi đến tiều tụy.

Cậu đi chậm lại, từng bước đi đến. Như cảm nhận thấy điều gì, Quý Minh Hiên bỗng ngẩng lên, nhìn vào cậu.

Ánh mắt kia bị bao phủ bởi một sự cô đơn không lời.

Thẩm Mặc dừng lại.

Anh thì thả lỏng đôi mày đang nhíu chặt ra: “Em đến?”

Cậu đến bên anh, hỏi: “Cô Quý thế nào rồi?”

“Đang được cứu chữa.”

“Cô ấy… rốt cục là bị sao vậy?”

Quý Minh Hiên chỉ vào vị trí còn trống bên cạnh: “Ngồi đi.”

Thẩm Mặc ngồi xuống cạnh anh.

Quý Minh Hiên chỉnh lại tư thế, hai tay nắm lại, như đang nhớ lại một hồi ức xa xăm: “An An nhỏ hơn tôi tám tuổi. Tôi còn nhớ rõ khi em ấy được sinh là là mùa xuân, gió thổi ấm áp, còn mang theo hương hoa thoang thoảng. Từ nhỏ em ấy đã ngoan ngoãn, không khóc lóc không quậy phá, thấy người ta liền cười.”

Nói đến đây, trên gương mặt anh cũng thấp thoáng một nụ cười.

“Khuôn mặt An An cực kỳ giống mẹ tôi. Tiếc là sau khi sinh An An không lâu, bà ấy liền qua đời.” Quý Minh Hiên thở dài: “Mẹ tôi bị bệnh tim bẩm sinh.”

Anh dừng lại một chút, nụ cười nhạt đi: “An An di truyền căn bệnh này từ bà.”

Trước đây, Thẩm Mặc đã láng máng nhận ra, nay nghe Quý Minh Hiên nói vậy, rốt cục cậu cũng đã hiểu vì sao anh lại cưng chiều em gái đến vậy. Từ nhỏ anh đã mất mẹ, đứa em duy nhất lại ốm yếu nhiều bệnh, nên đương nhiên là anh sẽ đem mọi tình cảm trao cho cô bé.

Thẩm Mặc không phải là người giỏi an ủi, nghĩ mãi mới ra một câu: “Y học bây giờ phát triển như thế, có là bệnh tim cũng chưa được mà.”

“Phải. Lúc nhỏ An An đã từng phẫu thuật, tiếc là hiệu quả không mấy khả quan, không ai biết lúc nào em ấy sẽ đột ngột biến mất…” Quý Minh Hiên nhắm chặt mắt: “Từ nhỏ tôi đã quyết tâm – bất kể là An An muốn cái gì, tôi sẽ dùng tất cả mọi khả năng để thỏa mãn em ấy. Tôi muốn mỗi ngày em ấy đều trải qua trong hạnh phúc, mỗi phút mỗi giây đều được vui vẻ khoái hoạt.”

Anh chỉ hận không thể nắm lấy tất thảy, đặt cả thế giới xuống dưới chân cô gái nhỏ ấy.

Nhưng mà…

“Nhưng thứ em ấy muốn lại trùng hợp là Chu Dương.” Quý Minh Hiên khinh miệt cười: “Hừ, Chu Dương. Tôi vừa nhìn thấy mặt hắn đã không thích, nhưng không quan trọng, An An thích là được. Đám cưới hai nhà Chu – Quý diễn ra, đôi bên đều vui như mở cờ, chỉ không ngờ rằng…”

Anh liếc sang Thẩm Mặc, không nói gì nữa.

Trong lòng cậu âm thầm bổ sung – chỉ không ngờ rằng lại có sự xuất hiện của vật ngáng đường là mình.

“Tuy xảy ra vài chuyện ngoài ý muốn, nhưng may là Chu Dương cũng hiểu thứ nào nên bỏ thứ nào không. Nếu hắn đã chịu phối hợp, tôi cũng không ngại tạo ra một ảo ảnh cho An An. Chỉ cần…” Giọng anh run run: “Chỉ cần em ấy hạnh phúc là được.”

Nhưng một khi ảo ảnh ấy bị phá vỡ, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Vừa nãy vội quá chưa kịp nói rõ, nay Thẩm Mặc liền kể mọi chuyện vừa xảy ra cho Quý Minh Hiên.

Anh lẳng lặng nghe, khi nghe đến tên Chu Sở liền nhíu mày: “Tôi biết.”

Nhưng giờ anh chỉ quan tâm đến tình trạng của Quý An An, còn kẻ chọc gậy bánh xe đó, để sau giải quyết cũng được.

Không bao lâu sau, Chu Dương cũng đến. Hắn lại vừa thay quần áo, vết thương trên mặt cũng được sơ cứu, không biết vì  áy náy hay thật sự lo lắng mà vội hỏi: “An An sao rồi?”

Quý Minh Hiên lạnh lùng không buồn nhìn hắn, Thẩm Mặc cũng vậy. Chu Dương xấu hổ không dám hỏi thêm, cũng không dám ngồi xuống, chỉ có thể đứng chờ.

Bầu không khí im lặng đến đặc quánh lại, một giây mỗi phút trôi qua đều là giày vò.

Cuối cùng Quý An An cũng được đẩy ra khỏi phòng cấp cứu, tuy vẫn hôn mê bất tỉnh nhưng bác sĩ nói tình trạng của cô đã ổn định, tạm thời không nguy  hiểm đến tính mạng.

Quý Minh Hiên theo bác sĩ vào văn phòng một chút, khi đi ra, sắc mặt anh u ám dọa người. Nhưng dù Chu Dương có truy hỏi thế nào, anh vẫn không chịu hé miệng nửa lời, chỉ lạnh lùng liếc qua hắn, phun ra một chữ: “Cút!”

Đương nhiên là hắn không chịu đi, nhưng lại sợ làm kích động đến Quý An An, chỉ dám đứng bên ngoài canh, không vào phòng bệnh.

Thẩm Mặc nhớ ra Quý An An vẫn chưa chuẩn bị gì vào đây, liền chạy đi mua mấy thứ bàn chải khăn mặt linh tinh.

Đến nửa đêm, Quý An An tỉnh lại.

Thẩm Mặc không dám vào, qua cửa sổ thủy tinh nhìn thấy Quý Minh Hiên cúi người nói với cô vài câu, rồi dịu dàng xoa xoa tóc cô.

Quý An An gật đầu, mi mắt lại khép vào, tiếp tục thiếp đi.

Quý Minh Hiên giữ nguyên tư thế cũ ngắm nhìn em gái rất lâu, mãi sau mới nhẹ nhàng dém kín chăn cho cô.

Khoảnh khắc ấy, Thẩm Mặc đột nhiên nhận ra –người mà Quý Minh Hiên yêu nhất trên đời này, có lẽ là Quý An An.

Quý Minh Hiên vừa ra khỏi phòng, Chu Dương và Thẩm Mặc đã vội lao đến.

Anh chỉ nói với Chu Dương một câu: “An An nói, em ấy không muốn gặp lại cậu nữa.”

Rồi quay lại nhìn Thẩm Mặc.

Cậu siết chặt nắm tay, có cảm giác như đang chờ tòa tuyên án vậy.

Quý Minh Hiên nhìn cậu một lúc, mới nói: “Tôi có chuyện muốn nói với em.”

Trong bệnh viện không có chỗ nào thích hợp để nói chuyện riêng, cuối cùng, hai người đứng dựa vào cửa sổ. Mấy ngày nữa là lập xuân, trong gió đã thoang thoảng hương hoa nhàn nhạt.

Thần kinh của Thẩm Mặc đã căng ra cả ngày nay, đến lúc này, không hiểu sao cậu lại thất thần. Nếu chuyện hôm nay không xảy ra, hai ngày nữa cậu sẽ đến hòn đảo kia cùng với Quý Minh Hiên, tai cậu dường như đã nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào rồi…

“Thẩm Mặc.”

Giọng anh lôi cậu trở về hiện thực.

Thẩm Mặc lấy lại tinh thần, hỏi: “Cô Quý nói thế nào? Có phải cô ấy… cũng không muốn gặp em không?”

Cậu đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, ai ngờ Quý Minh Hiên lại không trả lời câu hỏi của cậu: “Ở khách sạn em đã hỏi, có phải tôi là người nói cho ba mẹ Chu Dương biết quan hệ giữa em và hắn không, giờ tôi sẽ trả lời em.”

Trái tim Thẩm Mặc nhảy thót lên, một cảm giác bất an vụt trào đến. Cậu cuống quít nắm lấy tay anh: “Ngài Quý, đừng nói, em không muốn biết nữa…”

Quý Minh Hiên nắm lại tay cậu, vỗ nhẹ lên nó.

Một động tác vô cùng bình thường, nhưng cậu lại có thể cảm thấy – anh lúc này đang dịu dàng hơn bao giờ hết. Rồi sau đó, cậu nghe thấy giọng anh vang lên.

“Là tôi.”

Nửa tháng sau, Thẩm Mặc gặp luật sư của Quý Minh Hiên.

Vào khoảnh khắc Quý Minh Hiên nói ra câu kia với cậu trong bệnh viện, cậu cũng biết ngày này sẽ sớm đến. Một khi anh đã nói – dù nó là thật hay giả – đều có nghĩa là, mối quan hệ giữa hai người sẽ không thể tiếp tục được nữa.

Chỉ có một điều làm cậu bất ngờ là – ngay cả cái chuyện chia tay cỏn con này Quý Minh Hiên cũng không buồn đến, chỉ phái luật sư đến gặp cậu.

Nên nói là anh lý trí, hay anh máu lạnh đây?

Hay là đối với anh, chuyện này từ đầu đến cuối chỉ là một bản hợp đồng, nay hợp đồng không còn nữa, đương nhiên là phải dùng cách nhanh gọn nhất để dọn dẹp nó?

Luật sư của Quý Minh Hiên họ Trần, là một thanh niên tướng mạo đoan chính, nhìn rất chuyên nghiệp, vừa đến liền nắm tay Thẩm Mặc tự giới thiệu.

Thẩm Mặc nói chuyện với anh ta một lúc mới hỏi đến chuyện chính: “Ngài Quý đi đâu rồi?”

“Ra nước ngoài rồi.” Luật sư Trần vừa lấy tài liệu ra vừa nói: “Bệnh tình của cô Quý giờ đã ổn định, nên ra nước ngoài để trị liệu lâu dài.”

Từ hôm đó đến giờ, Thẩm Mặc vẫn chưa gặp lại Quý An An, bây giờ nghe được tin tức về cô, cậu cũng yên tâm được phần nào.

Luật sư Trần đưa từng văn bản đến trước mặt cậu: “Cậu Thẩm, căn cứ theo hợp đồng với ngài Quý năm đó, đây là tất cả những gì cậu được nhận.”

Thẩm Mặc nhìn lướt qua, là một ít cổ phiếu và bất động sản – dù cậu không có khái niệm gì về chúng nhưng cũng biết là giá trị của chúng rất cao.

Quý Minh Hiên không hổ là người làm ăn, ngay cả tình cảm cũng có thể niêm yết giá được.

Thẩm Mặc thờ ơ lật mấy tờ giấy: “Ngài Quý thực sự rất thẳng thắn.”

Luật sư Trần mỉm cười phụ họa: “Trước nay vẫn vậy.”

Thấy cách làm việc của anh ta chuyên nghiệp như vậy, hẳn là không phải lần đầu tiên xử lý chuyện chia tay cho Quý Minh Hiên. Thẩm Mặc chẳng muốn nghĩ thêm nữa, cầm bút lên: “Tôi chỉ cần ký là được, đúng không?”

“Đúng vậy. Mặt khác, ngài Quý đã nói, cậu có thêm yêu cầu gì thì cứ nói, nhưng mà, ” Luật sư Trần nhìn xung quanh một chút: “Nơi mà cô Quý sống từ bé đến lớn…”

Thẩm Mặc lập tức hiểu ý: “Tôi hiểu rồi, mấy ngày nữa tôi sẽ thu xếp dọn ra ngoài.”

Thấy cậu hiểu chuyện như thế, luật sư Trần cũng thoải mái hơn nhiều, chỉ chỗ văn bản trên bàn: “Ngài Quý rất hào phóng, có mấy chỗ bất động sản đã được xử lý xong xuôi rồi, sau khi hoàn tất thủ tục thì cậu có thể vào ở.”

Thẩm Mặc gật đầu, ký tên.

Cậu cảm thấy, thân là một người bị đá, có phải cậu đã phản ứng lạnh lùng quá không?

Mà thôi, có lẽ vì giữa cậu và Quý Minh Hiên đã có gì đâu mà tiếc.

Có chăng chỉ là một chút mờ ám như có như không, một ngọn lửa nhỏ còn chưa kịp cháy lên thì đã bị dập tắt thành tro tàn.

Thế cũng tốt.

Thẩm Mặc ký được một nửa thì luật sư Trần lên tiếng: “À, ngài Quý nói trước đây có đưa cậu cái gì đó – đương nhiên giờ nó vẫn là của cậu – nhưng ngài Quý mong cậu sẽ trả nó lại cho ngài ấy.”

Cậu ngẩng lên: “Cái gì cơ?”

Là xe? Hay là nhẫn?

Dù lại cái gì, Thẩm Mặc cũng sẽ không phản đối, nhưng luật sư Trần lại nói: “Là căn nhà ở khu biệt thự Cẩm Tú  kia.”

Tay Thẩm Mặc run lên, bút bi vạch ra trên giấy một đường cong ngoằn ngoèo. Cậu không nhận ra điều đó, chỉ mở to hai mắt hỏi: “Anh nói gì cơ? Nhà nào?”

“Cậu Thẩm không biết?” Luật sư Trần còn ngạc nhiên hơn cậu, cúi đầu lật tài liệu rồi bình tĩnh nói: “Khoảng ba năm trước, ngài Quý đã chuyển quyền sở hữu một căn hộ ở khu biệt thự Cẩm Tú  sang cho cậu.”

Thẩm Mặc từng nghe vài người nhắc đến nó.

Người đầu tiên là Triệu Dịch – anh ta nghĩ cậu là người sống khu biệt thự Cẩm Tú. Tiếp theo là bác Vương tài xế – nói là Quý Minh Hiên uống say rồi la hét đòi đến đó.

Không cần nghĩ cũng biết, căn nhà ở khu biệt thự Cẩm Tú chính là nơi Quý Minh Hiên cất giấu người trong lòng mình. Thế nào mà bây giờ nó lại thuộc quyền sở hữu của cậu?

Chẳng lẽ để cho tiện, Quý Minh Hiên lại mua mấy căn nhà liền nhau rồi bảo dàn tình nhân của anh làm hàng xóm với nhau?

Dù là thế nào, chuyện này chắc chắn là có bí ẩn.

Thẩm Mặc xoay xoay cái bút, nói với luật sư Trần: “Tôi muốn qua đó xem thử, anh có thể cho tôi mượn chìa khóa được không?”

Luật sư Trần ngạc nhiên, nhưng vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp trên môi: “Không phải chìa khóa đang nằm trong tay cậu sao?”

Lúc này Thẩm Mặc mới hiểu ra.

Nếu Quý Minh Hiên đã cho cậu một căn hộ thì đương nhiên phải đưa cậu chìa khóa của nó, nhưng sao cậu chẳng nhớ gì cả?

Ba năm trước…

Chính là khoảng thời gian ký ức của cậu mơ hồ nhất – không phải vì trí nhớ cậu kém, mà là khi ấy cậu đã nản lòng thoái chí, chẳng để tâm đến chuyện gì nổi. Mỗi ngày nhìn mặt trời lên rồi lại xuống, không biết ngày trôi qua như thế nào.

Quý Minh Hiên đưa cậu chìa khóa vào lúc đó?

Thẩm Mặc không xác định được.

Mấy năm nay cậu luôn ở trong căn nhà này, nếu cậu đang giữ chìa khóa thật thì nó cũng đang ở đây. Nên sau khi nói chuyện với luật sư Trần xong, cậu bắt đầu lục tung cả nhà lên tìm kiếm.

Cậu là một người hoài cổ, rất nhiều đồ cũ không dùng được nữa nhưng cậu không nỡ vứt đi, nên đống đồ của cậu khá là lộn xộn. Di động đã dùng mấy năm trước, nhật ký ố vàng, còn có một ít bản vẽ nháp…. Cuối cùng, trong một góc xó xỉnh nào đó, cậu tìm thấy một cái hộp đã phủ bụi.

Là hộp quà loại phổ thông, phía trên còn đính một cái nơ bướm nhìn đến là buồn cười.

Sau khi thấy nó, Thẩm Mặc ngẩn ra vài giây.

Cậu nhớ cái hộp này – vào sinh nhật nào đó của cậu, Quý Minh Hiên đến nơi cậu trọ thăm cậu, tiện tay ném cho cậu cái này. Anh tùy ý đưa thì cậu cũng tùy ý nhận, còn không nhớ là đã mở nó ra hay chưa.

Có thể là cậu tiện tay để vào ngăn kéo rồi quên nó luôn? Cậu chỉ nhớ là không lâu sau đó, cậu không trả nổi tiền thuê nhà nên bị đuổi ra, rồi Quý Minh Hiên xuất hiện, đưa cậu về đây, sau đó là đến bản hợp đồng kia.

Thẩm Mặc nghĩ kỹ, nhận ra thời gian xảy ra các sự việc mâu thuẫn với nhau.

Trước khi ký hợp đồng, Quý Minh Hiên đã đưa cho cậu một căn nhà? Để làm gì? Đặt cọc à?

Cậu mở hộp quà ra, bên trong thực sự là một chiếc chìa khóa. Cạnh đó là một tở giấy ghi địa chỉ của căn hộ trong khu biệt thự Cẩm Tú , nét chữ rất quen thuộc – là chính tay Quý Minh Hiên viết.

Thẩm Mặc nhẹ nhàng nắm chìa khóa trong tay, quyết định đến đó xem thử.

Đường sá trong khu biệt thự Cẩm Tú  rất đẹp – dù nó nằm giữa trung tâm thành phố nhưng lại rất yên tĩnh, tán cây rủ bóng mát ven đường khác hẳn với cảm giác phồn hoa của đèn điện trong thành phố, phảng phất một sự xinh đẹp tĩnh mịch vô cùng.

Thẩm Mặc lái xe đến, lần theo địa chỉ tìm đến căn hộ của Quý Minh Hiên.

Tuy đã trôi qua ba năm nhưng may là khóa cửa vẫn chưa đổi. Thẩm Mặc bước vào – đây là một căn nhà bốn tầng bảy phòng, trang trí rất hiện đại tao nhã, còn rất sạch sẽ, dường như là được người lau chùi thường xuyên.

Đồ dùng ở phòng bếp và phòng khách được trang bị đầy đủ, trong phòng ngủ và phòng cho khách cũng vậy. Trong tủ quần áo có mấy bộ, đều làm theo size của Quý Minh Hiên, hẳn là vì anh hay ở đây qua đêm.

Trừ chuyện đó ra, không có dấu vết sinh hoạt của người thứ hai.

Không thể bình thường hơn được.

Thẩm Mặc hơi nản lòng. Giống như một người đang chờ đợi để lột trần bí mật phủ bụi đã lâu, kết quả là chẳng có gì bí mật hết.

Chỉ còn phòng sách là Thẩm Mặc chưa xem, mà cậu cũng không hy vọng gì khi đẩy cánh cửa kia ra. Nhưng chỉ một giây sau, cậu ngây dại.

Phòng sách được sắp xếp lại thành phòng tranh. Căn phòng này là nơi lấy được trọn vẹn ánh sáng nhất trong nhà, dưới đất bày lung tung đủ loại dụng cụ vẽ, trên tường còn treo rất nhiều tranh.

Có tranh vẽ cảnh, vẽ người, vẽ vật, có bản nháp chưa hoàn thành, mà tác phẩm hoàn tất xong xuôi cũng có – nhưng đều cùng một nét vẽ, và phần lạc khoản của mỗi bức tranh đều được viết hai chữ.

— Thẩm Mặc.

Advertisements

One thought on “Mạo Hợp Thần Ly _ Chương 8.

Σ( ° △ °|||) ⊙̃.o -_-凸 (⋋▂⋌) ≧▂≦ 凸(¬‿¬)凸 ┌( ಠ‿ಠ)┘ (≧ω≦) o(≧o≦)o ( ̄▿ ̄) ≧▽≦ ≧◡≦ ㄟ(≧◇≦)ㄏ ≧□≦○ (╥﹏╥) ಥ_ಥ ◤(¬‿¬)◥ ლ(¯ロ¯ლ) ╭(╯ε╰)╮ (╯_╰)╭ 囧

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s